Chuyện bạn tôi

Bạn tôi: hát hay, đàn tốt, hiền lành, học giỏi từ phổ thông, được nhiều gái theo nhất lớp. Ra trường với tấm bằng ưu tú, bạn dễ dàng xin vào 1 công ty lớn, lương gần 1000 Usd mỗi tháng.

Bạn lấy 1 cô vợ gia đình gia giáo, đi du học về, cũng có 1 công việc ổn định trong 1 doanh nghiệp vốn đầu tư nước ngoài .

Cuộc đời bạn cứ như 1 bài thơ, những tưởng mọi thứ đều được định hình, viết ra thật êm đẹp trên giấy trắng.

Bạn tôi: xăm trổ kín người, ăn nói bỗ bã. Cả thời trẻ trai ham chơi ko chịu học hành , đua đòi băng đảng , đi trại cải tạo vài năm về thấy ba mẹ tiều tuỵ , héo mòn vì lo lắng cho con . Bạn thay đổi hẳn từ đó, vay mươn vài trăm triệu làm vốn mở cầm đồ , buôn bán xe cộ.

Đến giờ, bạn tôi, thu nhập 3 tỷ 1 năm, vẫn giản dị, thô lỗ như ngày nào. Bạn lấy 1 cô vợ dáng dấp tiểu thư đỏng đảnh , cũng dân chơi khét tiếng một thời , về đẻ liền lúc 2 đứa con gái.

Sau bao năm đằng đẵng , chúng tôi mới có dịp ngồi lại với nhau . Sau cuộc nhậu tàn canh , khói lẩu nhoè mắt kính , người bạn tài hoa tâm sự :

” Vợ chồng lấy nhau được 3 năm , thì thời gian thuc su ở với nhau chắc chẳng được mấy tháng . 2 người đều có học , cái Tôi cá nhân cao , chẳng mấy khi đồng quan điểm , còn cãi vã thì là liên miên . Chính thế mà mấy năm ròng chẳng có với nhau được mụn con . Cô ấy bỏ đi với thằng sếp Tây nửa tháng nay rồi , đơn ly dị vứt nhà chờ tớ về kí . ”

Bạn tôi chua chát nốc cạn chén rượu, giọng vẫn bình thản như kể về 1 câu chuyện đời đã phôi pha…

Tiếng chuông điện thoại reo, người bạn Xăm trổ của tôi nhấc máy. Trên màn hình facetime Iphone , cô vợ xinh xắn , trong bộ quần áo ngủ xộc xệch hét toáng trên voice :

” Anh … Anh đi đâu lâu về thế, anh muốn em chết đói phải hônggg , con về ngoại rồi. Anh về nấu cơm cho em ăn . ”

Bạn tôi cười hềnh hệch: ” Ok vợ yêu ”

Rồi gãi đầu gãi tai với bọn tôi:

“Xin lỗi bọn mày , lần khác ngồi tiếp nhé , tao phải về không Hổ cái ở nhà đói nó lại đòi ăn thịt tao”

Bạn tôi , ngoài xã hội đầu đội trời chân đạp đất, về đến nhà vẫn giặt quần áo, nấu cơm cho vợ ^^

Thế đấy . Cuộc đời thằng đàn ông cứ như 1 con thuyền giăng buồm ra biển lớn . Trời êm biển đẹp thì không sao , nhưng nếu mưa bão thét gào thì mọi Bản đồ , mọi đường lối , hay sách vở đều trở nên vô nghĩa . Lúc đó chỉ biết dựa vào Niềm Tin và Bản Lĩnh thực sự của mình .

Đàn ông lấy vợ cũng vậy thôi . Đã là duyên phận cuộc đời thì Chẳng có chuẩn mực , định kiến nào là chính xác cả . Lấy vợ thì phải xác định bảo bọc , thương yêu cô ấy cả đời . Dù miệng lưỡi con người lúc đúng lúc sai , hãy cứ tin Tình Yêu luôn luôn đúng . Cả thiên hạ có thể không vừa lòng với cuộc hôn nhân của bạn , nhưng đâu có ai được ôm ấp vợ bạn mỗi sáng bình minh?

Đừng bao giờ tranh cãi với người phụ nữ của đời mình.

Đàn ông – đến người mình yêu còn chẳng bao dung nổi, tư cách gì mà vùng vẫy biển khơi?

Handsome man cooking at home preparing salad in kitchen.

– Đỗ Minh Huy –

Đàn ông và điếu thuốc

Nếu ai đó hỏi hút thuốc để làm gì, hoặc có ý nghĩa gì, tôi sẽ chẳng bao giờ trả lời.

Chỉ có con người mới là sinh vật cố gắng tìm kiếm một thứ cao đẹp hoặc tàn tệ hơn để cường điệu hóa cảm xúc của mình giữa hư vô. Có người tô hồng cho điếu thuốc bằng son môi; không hiếm kẻ tìm kiếm một sự chất chơi nào đấy ở các loại thuốc cuốn, thuốc nhập; đám trẻ truyền tai nhau về cái “nghệ” của việc đàn ông hút thuốc. Chấm chấm chấm.Cuối cùng vẫn là tự vẽ vời cả.

Điếu thuốc chẳng làm ai đẹp hơn. Cũng không hề tăng chút giá trị nào về nhân cách cho một người. Nó, một loại chất kích thích hợp pháp, như rượu và cà phê, đâm một liều nicotin tức thời lên não, làm bạn choáng váng, hoặc ngây ngất tùy tâm trạng. Có người chỉ ngậm khói trong miệng rồi nhả cho có kiểu, kẻ thì cứ bắt người khác phải tọng khói vào phổi để phê. Cuộc đời xét đi xét lại cũng chỉ là của mình, tại sao phải vô duyên đi áp đặt.

Có những người hút thuốc lá chỉ đơn thuần là vì một chút hư ảo, cay đắng và khét lẹt hệt như cuộc đời. Chẳng cần thuốc cuốn, hay một brand hảo hạng nào đấy để chứng tỏ độ chơi, miễn không quá hôi đến mức khó chịu là được. Hút chỉ đơn giản là vì có tâm trạng.

Thế gian trăm tỷ loại người, mỗi chặng của cuộc đời tự họ sẽ lại có suy nghĩ khác nhau về việc mình đang làm. Ai cũng biết hút thuốc là xấu, chỉ có điều khi bạn hút thật sự, bạn sẽ hiểu nó có tệ thế nào cũng chẳng tệ bằng tâm trạng hiện tại.

Điếu thuốc chỉ đơn giản là điếu thuốc. Chúng có thể khác nhau ở hương vị hay thương hiệu. Có người nói về thuốc lá chỉ đơn giản là bởi họ thích một câu chuyện hay, hoặc đang tập một thói quen nào đấy để khiến bản thân không nhạt nhòa.

Bạn là ai thì điếu thuốc của bạn như vậy. Nếu bạn dùng nó để viết lại những khoảng lặng đầy trái ngang của cuộc đời thì nó là vậy. Ngắm nhìn một người đàn bà qua làn khói từ miệng cô ấy dưới bình minh cũng là vậy. 

Cuối cùng, vẫn chỉ có duy nhất con người là sinh vật đi tìm “ý nghĩa” cho mọi thứ vô tri.

– Lu –