Đàn ông và điếu thuốc

Nếu ai đó hỏi hút thuốc để làm gì, hoặc có ý nghĩa gì, tôi sẽ chẳng bao giờ trả lời.

Chỉ có con người mới là sinh vật cố gắng tìm kiếm một thứ cao đẹp hoặc tàn tệ hơn để cường điệu hóa cảm xúc của mình giữa hư vô. Có người tô hồng cho điếu thuốc bằng son môi; không hiếm kẻ tìm kiếm một sự chất chơi nào đấy ở các loại thuốc cuốn, thuốc nhập; đám trẻ truyền tai nhau về cái “nghệ” của việc đàn ông hút thuốc. Chấm chấm chấm.Cuối cùng vẫn là tự vẽ vời cả.

Điếu thuốc chẳng làm ai đẹp hơn. Cũng không hề tăng chút giá trị nào về nhân cách cho một người. Nó, một loại chất kích thích hợp pháp, như rượu và cà phê, đâm một liều nicotin tức thời lên não, làm bạn choáng váng, hoặc ngây ngất tùy tâm trạng. Có người chỉ ngậm khói trong miệng rồi nhả cho có kiểu, kẻ thì cứ bắt người khác phải tọng khói vào phổi để phê. Cuộc đời xét đi xét lại cũng chỉ là của mình, tại sao phải vô duyên đi áp đặt.

Có những người hút thuốc lá chỉ đơn thuần là vì một chút hư ảo, cay đắng và khét lẹt hệt như cuộc đời. Chẳng cần thuốc cuốn, hay một brand hảo hạng nào đấy để chứng tỏ độ chơi, miễn không quá hôi đến mức khó chịu là được. Hút chỉ đơn giản là vì có tâm trạng.

Thế gian trăm tỷ loại người, mỗi chặng của cuộc đời tự họ sẽ lại có suy nghĩ khác nhau về việc mình đang làm. Ai cũng biết hút thuốc là xấu, chỉ có điều khi bạn hút thật sự, bạn sẽ hiểu nó có tệ thế nào cũng chẳng tệ bằng tâm trạng hiện tại.

Điếu thuốc chỉ đơn giản là điếu thuốc. Chúng có thể khác nhau ở hương vị hay thương hiệu. Có người nói về thuốc lá chỉ đơn giản là bởi họ thích một câu chuyện hay, hoặc đang tập một thói quen nào đấy để khiến bản thân không nhạt nhòa.

Bạn là ai thì điếu thuốc của bạn như vậy. Nếu bạn dùng nó để viết lại những khoảng lặng đầy trái ngang của cuộc đời thì nó là vậy. Ngắm nhìn một người đàn bà qua làn khói từ miệng cô ấy dưới bình minh cũng là vậy. 

Cuối cùng, vẫn chỉ có duy nhất con người là sinh vật đi tìm “ý nghĩa” cho mọi thứ vô tri.

– Lu –

Horenso – Phương pháp làm việc nhóm Horenso của người Nhật

Horenso – phương pháp làm việc nhóm thần kỳ giúp người Nhật có năng suất lao động cao bậc nhất thế giới.phương pháp horenso
Đối với người Nhật, Horenso không chỉ là một phương pháp truyền thông liên lạc nội bộ khi làm việc nhóm, mà còn là một nét văn hóa đặc trưng của quốc gia.

Là một nước rất nghèo về tài nguyên, động đất nhiều nhất thế giới, kinh tế bị tàn phá kiệt quệ sau Thế Chiến thứ II. Bằng cách nào mà Nhật Bản nhanh chóng phục hồi và tăng trưởng thần kỳ, trở thành nước có tiềm năng lớn thứ hai trên thế giới về kinh tế, khoa học kĩ thuật và tài chính.

Một phần không thể phủ nhận chính nhờ những bí quyết có một không hai, giúp người Nhật có được năng suất lao động cao bậc nhất thế giới.

Nếu có cơ hội được tiếp xúc với phong cách làm việc của Nhật Bản, ai cũng biết đến quy tắc Horenso trong làm việc nhóm. Chính nhờ bí quyết này mà các công ty Nhật Bản luôn có phong cách làm việc nhóm cực kì chuyên nghiệp. Bản thân khi tiếp xúc với người Nhật cũng sẽ thấy đều là những người có tinh thần tập thể cao.

Đối với người Nhật, Horenso không chỉ là một phương pháp truyền thông liên lạc nội bộ khi làm việc nhóm, mà còn là một nét văn hóa đặc trưng của quốc gia.

Vậy quy tắc Horenso là gì và nó được áp dụng ra sao?

phương pháp horenso là gì
HoRenSo là từ viết tắt của ba chữ gồm: Hokoku: Nghĩa là báo cáo; Renraku: Trao đổi và Sodan: Hỏi ý kiến.

Trong công việc, phải báo cáo định kỳ cho cấp trên. Thường xuyên trao đổi, bàn bạc với đồng nghiệp và cấp dưới. Cuối cùng là phải hỏi ý kiến cấp trên trước khi quyết định làm gì đó. HoRenSo nghĩa là chủ động trong công việc.

Bất cứ tổ chức nào của Nhật cũng tuân thủ thực hiện phương pháp Horenso. Họ chỉ ra rằng chính Horenso là phương pháp ngăn ngừa rủi ro một cách hệ thống nhất và hiệu quả nhất.

Với Horenso, tốt nhất là bạn nên tìm cách giải quyết nhanh nhất nếu có thể các yêu cầu của khách hàng. Trong trường hợp cần thiết, hãy chuyển yêu cầu cho cấp trên hoặc người có trách nhiệm giải quyết trực tiếp.

1. HOKOKU: BÁO CÁO

Trong mô hình của Horenso, đầu tiên bạn phải nhận thức rằng Báo Cáo là một nhiệm vụ. Nếu không nhận được báo cáo, sếp của bạn sẽ rất lo lắng, vì không biết công việc bạn làm đang diễn biến như thế nào. Đừng chờ đến lúc sếp hỏi bạn: “Việc ấy sao rồi?”. Chủ động báo cáo chính là điều sếp thích nhất ở bạn. Nhưng phải báo cáo điều gì? Thời điểm và cách thức báo cáo ra sao?

Thời điểm báo cáo: Thời điểm báo cáo nên dựa trên các mục sau:

Khi kết thúc công việc được giao. Với những công việc có hạn dài. Nên báo cáo tiến độ trong khi thực hiện công việc. Nếu có thay đổi gì trong quá trình thực hiện công việc thì cũng phải báo cáo. Khi thu thập được thông tin gì mới cũng nên báo cáo. Khi bạn tìm thấy một phương pháp mới và cải tiến mới cho công việc khi gặp vấn đề.

Phương pháp báo cáo tốt:

Định kỳ, chính xác, đầy đủ, tin xấu báo trước, văn phong lịch sự, tôn trọng người nhận tin. Thông tin báo cáo có tuyển chọn và phân tích. Có đưa ra giải pháp. Trường hợp khẩn cấp chúng ta có thể báo cáo bằng miệng. Có thể báo cáo bằng văn bản: Nếu nội dung phức tạp khó hiểu chúng ta có thể dùng đồ thị, đồ họa, hình vẽ….để miêu tả cho dễ hiểu Báo cáo bằng Email…

Phương pháp báo cáo không tốt:

Ngẫu hứng, thiếu chính xác. Ít thông tin. Tin tốt báo trước. Văn phong thiếu tôn trọng. Thông tin mang tính thống kê. Chỉ hỏi và tham khảo.

2. RENRAKU: LIÊN LẠC

Trong Horenso, liên lạc là khó nhất. Vì vậy, người Nhật luôn nhắc nhở khi liên lạc, chúng ta cần phải cân nhắc. Việc liên lạc luôn luôn liên quan đến yếu tố thời gian. Đôi khi, bạn muốn liên lạc để nhắc nhở sếp phải thực hiện đúng thời hạn của khách yêu cầu, nhưng thấy sếp đang quá bận rộn, hoặc ông ấy không quan tâm, thì phải làm sao?

XIN LỖi là cách nhanh nhất để liên lạc với sếp. “Xin lỗi sếp, nhưng em phải báo với sếp vấn đề này…”. Bạn phải cho sếp biết mình đã xác nhận thời hạn thực hiện yêu cầu của khách hàng, nhắc lại yếu tố thời gian cho sếp.

Phương pháp liên lạc tốt:

Đối với việc đơn giản hay cần gấp thì có thể liên lạc bằng miệng, điện thoại, fax… và chỉ nói những điểm cần thiết Nhanh và Kịp thời (realtime), Quảng bá (càng nhiều người biết càng tốt), Làm liên tục khi cần liên lạc với nhiều người: Có thể sử dụng cuộc họp buổi sáng, cuộc họp kết thúc trong ngày hoặc dùng bản tin nội bộ công ty để thông báo. Những viêc liên quan tới phương châm, cải tiến chất lượng, rút kinh nhiệm lần sau….thì nên sử dụng văn bản để liên lạc.

Phương pháp liên lạc sai:

Liên lạc quá dài dòng, khó hiểu. Liên lạc những việc không liên quan tới công việc hiện tại. Liên lạc mất quá nhiều thời gian: Nên suy nghĩ nội dung liên lạc và căn thời gian. Sử dụng phương pháp email, chat khi đang ngồi gần nhau. Nội dung dài dòng khiến mất quá nhiều thời gian đọc tin. Chậm quá lâu mới thực hiện. It người biết. Làm ngẫu hứng.

3. SODAN: BÀN BẠC

Đây chính là điểm then chốt để các bạn có thể giải quyết các công việc của mình một cách hiệu quả nhất. Các bạn nên nhớ không một cá nhân nào có một kiến thức hoàn hảo. Vì vậy, hỏi ý kiến của nhau, đóng góp ý kiến của mình chính là góp thêm một góc nhìn khác cho vấn đề nêu ra. Và điều quan trọng là bạn chọn được phương án tối ưu cho vấn đề của mình.

Cách bàn bạc tốt:

Đông người, nhiều cá tính, phong cách. Ghi nhận các ý kiến. Khuyến khích nói. Mục đích rõ ràng ai cũng nắm bắt. Có quyết định cuối cùng, mọi người tuân thủ theo quyết định

Cách bàn bạc không tốt:

Ít người, quan điểm và cách làm giống nhau. Không ghi nhận. Bác bỏ ngay lập tực. Không ai biết mục đích. Không ra quyết định cuối. Mỗi người làm một hướng.

Có nên nằm ngủ dưới sàn nhà như người nhật

Có nên nằm ngủ dưới sàn nhà như người Nhật?

Có nên nằm ngủ dưới sàn nhà như người Nhật?

Nếu đã từng sang Nhật hoặc chỉ đơn giản là qua các bộ phim, truyện, chúng ta thường thấy người Nhật không sử dụng giường mà trải ga đệm nằm trực tiếp xuống sàn.

Có thể chúng ta sẽ thắc mắc tại sao lại như vậy, và người Nhật nổi tiếng với sự cẩn thận, chu đáo thì hẳn là nằm ngủ trên sàn như vậy sẽ có lợi ích lớn nào đó. Vậy chúng ta có nên học tập theo họ hay không? Hãy cùng tìm hiểu thêm một chút nhé.

Có nên nằm ngủ dưới sàn nhà như người nhật

Người Nhật thường nằm ngủ trên sàn.

Tại sao người Nhật ngủ trên sàn chứ không ngủ trên giường?

Theo như tôi tìm hiểu, thì lý do thực ra rất đơn giản, đó là Nhật Bản từ xa xưa đã phải liên tục đối mặt với những trận động đất, vì vậy họ luôn phải tối giản các vật dụng trong căn nhà, không chỉ trong phòng ngủ mà họ luôn ngồi bệt ở bất cứ không gian nào như phòng khách, phòng trà, vì vậy việc ngồi bệt hay nằm ngủ dưới sàn đã trở thành văn hóa và họ giữ điều đó đến tận hôm nay.

Chúng ta có nên nằm ngủ dưới sàn như người Nhật?

Nếu biết lý do vì sao người Nhật lại ngủ dưới sàn mà không phải trên bàn, thì chắc chúng ta cũng đã tìm được câu trả lời cho câu hỏi này.

Tuy nhiên, câu trả lời không chỉ là “như người Nhật”, mà phải chính xác là: ở Việt Nam không nên ngủ dưới sàn. Bởi các lý do sau đây:

– Khí hậu Việt Nam nóng ẩm, nền nhà có độ ẩm cao chứ không khô như Nhật Bản, vì vậy việc nằm ngủ sát sàn nhà sẽ khiến bạn bị nhiễm lạnh, rất hại tới sức khỏe.

– Cũng do khí hậu nhiệt đới nóng ẩm nên Việt Nam rất nhiều côn trùng, chuột, gián, việc nằm ngủ dưới sàn nhà sẽ khiến các con vật đó có thể tiếp xúc với cơ thể bạn và lây truyền bệnh.

Phòng ngủ đẹp

Vì vậy, bạn và gia đình không nên nằm ngủ dưới sàn nhà mà hãy sắm cho mình một chiếc giường rộng rãi nhé.

Nguyễn Vũ Hải Đăng

http://aristino.tumblr.com

Jack Ma

Tại sao đọc nhiều sách mà vẫn không thành công?

Có một câu ngạn ngữ, đại để: “Người đầu tiên nói câu : Em đẹp như hoa hồng là một thiên tài, nhưng kẻ thứ hai nói câu đó lại chỉ là một kẻ ngốc”. Thành công vang dội của một cá nhân thường phải hội đủ nhiều yếu tố vào cùng một lúc. Giờ chúng ta nghiên cứu một thành công trong quá khứ thì cũng chỉ biết sơ sơ là làm như thế thì đi tới thành công. Nhưng các điều kiện về thiên thời, địa lợi nhân hòa hay các khó khăn chồng chất lúc họ làm hoàn toàn khác thời buổi mà chúng ta đang sống. Nên chúng ta không thể nghĩ rằng mình có thể lặp lại theo cách này hay cách khác, cái công thức viết ra trong sách!

Jack Ma

Tướng mạo của Jack Ma đã cho thấy ông không phải người thường.

Sách được viết không phải bởi các tỷ phú (vì họ làm gì có thời gian làm việc đó!) mà là của những người chuyên viết về tiểu sử của các tấm gương này. Do vậy tình trạng “Khổng Minh sau trận đánh”, tức là lý giải hay ho cho thành công nhờ một kế hoạch tài tình được xây dựng từ trước, là khá phổ biến. Trong khi bản thân những người đó chưa chắc đã có kế hoạch gì lúc bắt đầu, mà chỉ có vài ý tưởng lóe lên tức thì như trường hợp của Bill Gates. Cậu sinh viên năm thứ 2 liều lĩnh đứng ra nhận hợp đồng cung cấp phần mềm cho những chiếc máy tính của hãng IBM trong khi còn chưa biết sẽ viết gì. Hoặc trường hợp của Jack Ma đi xin việc toàn trượt rồi mới quyết chí đi làm khởi nghiệp, là khá nhiều. Như vậy, độc giả chúng ta sẽ không biết được chính xác điều gì đã diễn ra! Vậy mà vẫn làm theo sự diễn giải của mấy vị Quân sư quạt mo ấy, sự thành bại có lẽ không cần phải nói thêm!

Bill Gates

Bill Gates từ nhỏ đã có tâm lý khác thường.

Không rõ anh/chị độc giả thế nào, tôi có cái cảm giác, là một số người có sách mà hình như đâu đó mơ màng nghĩ ngay tới chuyện mình đang cầm trong tay bí kíp trở thành thượng thừa giống các nhân vật trong sách, hoặc mua vì đó là sách bán chạy, phải mua cho nó “bằng chị bằng em”. Trong khi theo tôi thấy, thì dù người ta có viết ra hết, bộc bạch hết những gì mình từng làm để tới được với thành công, thì họ thành công, một phần là do khí chất đặc biệt của họ, các cá nhân khác không dễ gì lặp lại được. Ví như ông Jack Ma, tướng mặt của ông ấy đã thể hiện là một con người khác lạ, không giống phần lớn những người khác. Còn ông Bill Gates thì hồi 14 tuổi, bố mẹ nhận được lời khuyên của bác sỹ tâm lý về cách uốn nắn cậu bé: “Tôi khuyên thật ông bà, đừng làm trái ý của cậu ấy!”. Người kiệt xuất có hành vi kiệt xuất, đôi khi đơn giản là ở chỗ họ có khả năng giống một ông anh mà tôi biết, chỉ cần ngủ 3h/ngày mà vẫn làm việc được! Và đó là do cơ địa của họ chứ không phải trào lưu của mấy anh TÂy mang vào Việt Nam là biến một giấc dài thành nhiều giấc ngủ ngắn!

Một khi đã thích một cuốn sách tiểu sử của người thành công, thì sẽ muốn mua thêm các cuốn khác, thế là có trong tay khoảng 5,6 cuốn của những người nổi tiếng trong các lĩnh vực khác nhau. Có nhiều vũ khí khủng trong tay, thì người lính hay phải băn khoăn nên dùng cái nào đầu tiên. Và cũng giống như vũ khí, cái có lợi điều này thì lại yếu ở điều khác. Kết cục lại, đọc cả trăm tư tưởng làm ra các khối tài sản kỳ vĩ đôi khi làm chúng ta dành nhiều thời gian băn khoăn hơn là chính việc xắn tay áo lên, lao vào làm.

Đỗ Xuân Tùng

Bệnh sao trong công ty

Bệnh “sao” trong Công ty Việt Nam

Người dẫn chương trình một game show trên truyền hình hay nói: “Chữ A, có 3 chữ A…”. Trong môi trường doanh nghiệp Việt, tôi hay nói: “Sao, có 5 loại sao!”

Khi làm phân tích SWOT (Mạnh – Yếu – Cơ hội – Nguy cơ) cho một công ty trong vai trò Cố vấn, tôi có nói, một trong những điểm yếu nhất của Công ty là sự “bùng phát” dịch bệnh… sao.

Bệnh sao trong công ty

Bệnh “sao” là bệnh của các nhân vật nghĩ mình là ngôi sao trong tổ chức, doanh nghiệp. Họ cho mình là nhân vật quan trọng, là “ngôi sao” trong mắt ông/bà chủ và của những CBNV khác. Họ đi lại nghênh ngang, ăn nói rổn rảng, coi thường cấp trên, đồng nghiệp, nạt nộ cấp dưới. Họ hút thuốc cả trong phòng làm việc (dù nội quy công ty cấm), làm việc tùy tiện, theo ý mình, không tuân theo nề nếp, luật lệ nào. Cấp trên, nếu thiếu bản lĩnh, cũng không dám làm gì họ. Nhiều CEO, vốn “hét ra lửa” ở môi trường chuyên nghiệp, khi đầu quân về những công ty này, cũng đành bó tay. “Sao” rất đa dạng, nhưng chủ yếu sẽ có 5 loại như dưới đây:

1. “Sao đa quốc gia”: Một số cấp quản lý đầu quân từ những công ty lớn của nước ngoài hay mắc bệnh này. Họ dựa vào đẳng cấp toàn cầu của công ty đa quốc gia mà họ từng làm việc để khẳng định đẳng cấp của mình; và thường nhìn những người làm việc ở những công ty thua kém tên tuổi bằng “nửa con mắt”. Chẳng may cấp trên mà làm việc ở công ty thua kém hơn về tên tuổi là họ không phục, và không chịu hợp tác.

2. “Sao công thần”: Là những người làm việc lâu năm cho công ty, theo ông/bà chủ từ thời “khai thiên lập địa”. Họ nghĩ là mình có công rất lớn với công ty nên xem người mới vào như “cỏ rác”. Họ coi thường cả cấp trên, cả đồng nghiệp, nếu như những người này có số năm làm việc tại công ty không đáng là bao so với họ. CEO mới về, trong mắt họ là người mới, chưa có đóng góp gì, nên cũng không là cái “đinh” gì!

3. “Sao người thân”: Đó là những người con cái, cháu chắt, bà con thân thuộc của ông/bà chủ. Họ tin rằng quan hệ ruột thịt, họ hàng luôn đảm bảo cho họ một vị trí an toàn trong công ty nên không lo lắng gì chuyện bị kỷ luật hay phê bình. Họ cứ ngang như… cua mà không ai, kể cả cấp trên, làm gì được họ!

4. “Sao gửi gắm”: Đó là những người được các quan chức địa phương, hay các bộ ngành gửi gắm cho công ty. Họ cũng giữ một công việc gì đó cho có, nhưng thực tế chẳng cần phải làm gì. Lương họ cao, chế độ họ rất tốt, nhưng năng lực thì không cần phải đủ. Họ là “sao” vì có “ô dù” che chắn, không ai đụng chạm gì đến họ. Ông/bà chủ còn giả lơ, không dám đụng, nói gì đến ai.

5. Sao “chân dài” (loại chỉ dành cho các ông chủ): Là các cô “chân dài” (thư ký, trợ lý, tiếp tân, hay nhân viên ở bất kỳ phòng ban nào) được ông chủ sủng ái. Đố ai dám động vào các cô để mà “rách việc”! Các cô vừa là “sao” trong lòng ông chủ, vừa là “sao” của công ty. Đôi khi, có những ông chủ “nuôi” các “sao chân dài” chỉ để đón tiếp “khách quý”. Các cô luôn ý thức rất rõ mình là “sao”!

Còn nhiều loại “sao” nữa, tôi không thể kể hết ở đây. Tuy vậy, chỉ với 5 loại sao này thôi cũng đủ làm điêu đứng doanh nghiệp; ai còn muốn thêm “sao” nào nữa!

Tôi thường nói, chúng ta (công ty) rất cần những ngôi sao, những người giỏi thực sự, nhưng không cần bệnh sao! Bệnh sao không chỉ giết chết con đường phát triển của chính ngôi sao mà còn có thể giết chết cả doanh nghiệp.

Doanh nghiệp của bạn có nhiều “sao” không?

Nguyễn Hữu Long